| Gia sư dạy kèm của tôi |
| Chủ nhật, 11 Tháng 9 2011 09:55 | ||
gia su.Tôi vốn là đứa con gái nghịch ngợm, trẻ con và rất ham chơi. Hôm Ba dẫn anh về, tôi chẳng biết phải gọi anh là thầy, là anh hay là chú mới hợp. Anh lớn hơn tôi 6 tuổi, là sinh viên mới ra trường đang chờ xin việc, Dù vậy nhưng trông anh cao lớn và chín chắn hơn ngàn lần tôi. Thấy anh thông minh lại hiền lành, Ba mẹ tin tưởng giao phó tôi cho anh, kể từ lúc ấy cuộc sống của tôi như bị xáo trộn hẳn. Tôi lì lợm còn anh thì nghiêm khắc, Tôi nhớ nhất buổi học đầu tiên, Tan học tôi hì hục đi bắt mấy con sâu róm bỏ vào túi sách . khi anh tới mở ra mà nhìn thấy chắc sẽ giật mình mà bỏ cuộc, càng nghĩ tôi lại càng thấy khoái. Anh xuất hiện vào cuối giờ chiều. kế hoạch đã bắt đầu Tôi kín đáo triển khai quỷ kế, và hí hửng chờ xem sự phản ứng của anh. Lần đầu tiên day kemcho một nữ quái siêu quậy như tôi, chắc anh hồi hộp. Trái với những suy nghĩ của Tôi vì Anh quá cẩn thận và... quỷ kế đổ vỡ. Khi anh nhìn thấy mấy chú sâu nằm lăn lốc nghoe nguẩy, đoán ngay trò của tôi. Như chuẩn bị sẵn trước anh cốc cho tôi mấy cái đầu và lên giọng "Lo học chứ đừng kiếm trò, tôi không phải con gái mà sợ mấy thứ này",Tôi chạnh lòng, thấy mình thật ngốc , Con gái còn không sợ huống chi là thầy giáo, Càng nghĩ tôi càng thấy ức. Suốt 3 tuần liền hôm nào anh cũng đến , rất đúng giờ và nghiêm túc trong khi tôi thì lười biếng, chỉ thích tìm mọi cách trốn học đi chơi... Tôi thường la cà với nhóm bạn có tên "siêu quậy" Phải nói đó là cái tên tôi thích nhất bởi nó rất hợp với phong cách của tôi. tôi và Chi thân nhau nhất, nhưng chả hiểu sao sức học của nó cũng làng nhàng như tôi. .Mỗi lần mẹ nhắc nhở tôi thường bao biện với mẹ rằng con chơi đúng người đúng bạn, "Chi học khá con chơi với nó nó kèm con học, mẹ đừng thuê gia sư nữa, chỉ tốn tiền". Biết tôi không thích thầy gia sư mẹ tôi nhẹ giọng "con cứ chứng minh mẹ xem đã". Đòi hỏi " chứng minh" của mẹ được đáp ứng ngay sau đó không lâu. Đó là lần họp phụ huynh cuối kỳ và cả tôi, Chi đều bị thầy chủ nhiệm phê bình trước lớp. Mẹ giận lắm, sau lần đó chính thức giao phó tôi cho gia sư. Không ít lần tôi kiếm trò làm anh tức đến điên người. Tôi thiết nghĩ anh sẽ ghét tôi mà bỏ việc nhưng nó đã không xảy ra như thế. Không những không ghét tôi, Anh càng kèm cặp tôi chặt hơn. Có lần anh đến, bắt gặp tôi đang chui lỗ chó sau nhà định trốn học đi chơi, anh liền mách ba mẹ và thế là tôi được trận đòn tơi tả.Tôi giận lắm, tôi cố nghĩ ra trò trả đũa anh. Thế rồi... bản lĩnh lì lợm kém chút thông minh đột xuất của tôi xuất hiện. Anh vừa tới, tôi ngoan ngoãn lên phòng học khiến anh ngạc nhiên: "Lại có trò gì nữa không đây" ? -Không ạ! Tôi luống cuống và cười hì hì. Sự nghi ngờ của anh làm tôi chột dạ phải chăng anh lại đoán ra? Nghĩ là vậy nhưng hết buổi mà vẫn không thấy động tĩnh gì, tôi yên tâm hành động, Hôm nay ba mẹ hỏi anh về việc dạy học của tôi. Cơ hội trả thù đã tới. Lao thẳng ra chỗ để xe, không ngần ngại Tôi thẳng tay chọc thủng lốp xe đạp - Tài sản quý giá nhất của anh. Tôi đâu biết hôm đó anh không mang theo tiền, anh lủi thủi dắt bộ về nhà gần 2km giữa trời mưa. Và thế là... Hôm sau anh ốm không đến được. lẽ ra tôi vui lắm mới phải nhưng sao tôi lại thấy buồn và nhận ra mình thật có lỗi. Tôi hụt hẫng vô cùng mà không đủ can đảm để bộc lộ với ai. Có lẽ tôi ích kỷ, tôi sợ quê mặt với bạn bè. Tôi leo lên giường trùm chăn kín mít thấy cần phải làm gì đó nên tôi gọi cho anh, Nghe giọng yếu ớt trọng điện thoại tôi thút thít muốn khóc. Tuần sau anh không tới dạy em được rồi! Nghe thấy vậy tôi òa lên khóc như đứa trẻ vừa vô ý làm mất đi thứ gì thật quý. -Có phải em vì em làm anh giận không? -"Ngốc ạ! Không phải anh giận em. Anh phải về quê đi làm, đã xin được việc rồi. Sức học của em đã khá hơn, đừng ham chơi nữa." . Lẽ ra hôm sau anh đến chia tay, nhưng Anh ốm vì trò quậy của tôi nên dự định đã không thành. Cúp máy xong tôi ngồi ngơ ngẩn, không có cơ hội gặp lại anh, phải mất nhiều ngày tôi như đứa trẻ mất hồn, Đó là tuổi học trò thật khó quên. Bây giờ tôi đã là sinh viên .Cho Dù vẫn chưa gặp lại anh ,nhưng sâu thẳm trong lòng tôi luôn thầm cảm ơn anh nhiều nhất./. Hoàng Liên (An lộc_ Lộc Hà_Hà Tĩnh) |











