| Chuyện dạy kèm |
| Thứ sáu, 20 Tháng 5 2011 14:03 | ||
Vậy mà hôm nay bấm chuông đến mấy bận vẫn không thấy tiếng Bống đâu. Lát sau chỉ có cu Tèo ra mở cổng. Bống năm nay lên lớp hai. Thằng anh lớn tướng béo tròn vừa vào lớp sáu. Hai anh em đều là "học trò ruột" của cô Như cả. Mẹ mời cô về dạy kèm cho Bống và anh Tèo đã lâu, tận dịp hè năm ngoái cơ. Năm ngoái Bống chuẩn bị vào lớp một, anh Tèo lại sắp sửa chuyển cấp, mẹ lo lắm, tức tốc gọi điện cho trung tâm gia sư. Ngay lần đầu gặp, mẹ đã "chịu" cô Như ngay. Cô Như học sư phạm, chuyên ngành tiếng Anh. Vừa trọ học, cô vừa đi dạy kèm buổi tối, tự mình trang trải cuộc sống. Tâm sự với cô một hồi mẹ đã thấy quý. Tối đi ngủ mẹ ôm Bống thủ thỉ:
Tèo bưng nước lọc mời cô rồi ngồi xuống bàn giở tập vở ra. Mẹ thương Tèo và Bống lắm, cứ xem cách mẹ hỏi han thì rõ thôi. Ủa, lạ không, có người mẹ nào mà chẳng thương yêu con. Nghĩ tới đây cô cười mỉm một mình, lại quay sang nhìn Tèo đang chăm chú giải bài tập. Ký ức chợt ùa về như vừa mới đây thôi. Bên ngọn đèn dầu chập chờn leo lét, một cô nhóc còn nhỏ xíu cũng đang ngồi cặm cụi học bài. Ngày ấy làm sao có gia sư bên cạnh tận tình kèm cặp từng ly từng tý, chỗ nào chưa hiểu chưa thông liền được bảo ban giải đáp ngay. Chỉ mỗi mình cô bé nắn nót từng chữ trên trang vở. Buồn ngủ ríu cả hai mắt rồi, không, chưa làm bài xong không được đi ngủ! Bài hôm nay chớ để ngày mai. Bé nhớ kỹ lời cô giáo dặn, nhớ giọng giảng bài dịu dàng, bàn tay mềm mại cầm tay chậm rãi tập viết cho cô học trò nhỏ từng con chữ bé xinh... - Cô ơi con làm xong rồi. Thường ngày, hai anh em một lớn một nhỏ cùng nhau ngồi học bài trên bộ sô pha ngoài phòng khách với cô. Vừa giải bài, hai đứa vừa đưa cô giảng những chỗ chưa thông. Giọng Bống cứ lảnh lót: "Cô Như ơi, con giải đúng 'hông' cô? Anh Tèo giải chậm hơn con kìa cô!" Vui lắm, Bống phát biểu rất nhiều câu hồn nhiên con nít: Phòng khách hôm nay buồn thiu, chỉ có một cô và một trò. Về phòng trọ, khuya cô lại không ngủ được. Cô vẫn thường tự miên man đủ chuyện, có lẽ đã thành một thói quen. Nhớ ngày bé, một lần bị sốt, cô cũng phải nghỉ học ở nhà. Bố mẹ đều ra rẫy, nhà chẳng còn ai hết. Nằm bẹp trên giường với cổ họng đau rát mà lòng cô bé buồn so vì không được đi học. Trường làng cách nhà không xa, sáng sáng, từng nhóm học trò tụm ba tụm năm cùng nhau đi bộ đến trường. Đứa nào cũng háo hức vì chút nữa đây sẽ được gặp cô giáo trẻ. Cô hiền lắm, xinh nữa, vừa mới chuyển về trường gần đây thôi. Từ ngày cô đảm đương công việc "gõ đầu trẻ" tại ngôi trường hẻo lánh này, đám học trò dường như thay đổi hẳn. Bớt dần những trò phá phách, nghịch ngợm, trốn học... chỉ còn những đôi mắt tròn xoe lắng nghe từng lời cô giảng bài. Khi ấy, tà áo dài của cô giáo đối với đứa học trò nhỏ là một điều gì đó đẹp lắm, đẹp vô cùng... *** - Bống khỏe hẳn chưa con? Đã lại thứ bảy rồi, ôi thời gian... Cô kèm Bống và Tèo tất cả các tối trong tuần, riêng chủ nhật hai anh em được cho phép "xả hơi" một ngày. Muốn vậy, thứ bảy hai đứa phải "giải quyết" xong hết bài tập để ngày mai thảnh thơi đi chơi với gia đình. Bống vẫn thường ngồi bi bô kể cô nghe những dự định cho ngày chủ nhật. Nào là chuyến đi chơi dã ngoại của cả nhà trong Thảo Cầm Viên vào buổi sáng. Đến chiều thì vô ăn ở quán bún bò Huế gần nhà vừa khai trương ít lâu - lạ gì, món "ruột" của Bống chứ đâu. Và buổi tối bố mẹ sẽ dẫn hai anh em đi xem bộ phim hoạt hình 3D vừa ra rạp, nghe đồn "hay hết chỗ nói" luôn. Chủ nhật, cả sáng lẫn chiều cô đều đi dạy kèm. Chỉ buổi tối là được rảnh rang thực sự. Nhưng không đi dạy, cô biết đi đâu? Ngoài thói quen miên man suy nghĩ, cô thường bon bon một mình một xe rong ruổi khắp chốn vào những tối chủ nhật, dù vô định chẳng biết rõ ràng đang đi đâu về đâu. Dòng xe cộ nườm nượp đổ xuống đường ngày cuối tuần gấp mấy lần ngày thường. Trong những ánh đèn pha nhạt nhòa kia, đâu là gia đình nhà Bống? Cô hình dung đôi môi nhỏ xinh như hoa đang cười khúc khích không ngừng "bình luận" về bộ phim mới vừa xem trong rạp ban nãy. Hẳn nhiên sau đó bố mẹ sẽ đèo Tèo và Bống tạt vào một nhà hàng sang trọng nào đó, thưởng thức những món ăn ngon lành trong không khí ấm cúng vui vẻ nhất. Nhiều đứa học trò cô kèm cặp đều sinh trưởng trong những gia đình khá giả. Có những đứa tính tình rất ngang bướng và khó gần. Lắm khi, thậm chí cô tủi thân muốn bật khóc vì sự lì lợm khó bảo của chúng. Vậy mà, chính em học trò nhỏ ấy đã mang lại cho cô hơn vài niềm vui bất chợt, đủ làm cô cảm thấy vững tâm với lựa chọn nghề nghiệp của đời mình. Trong giấc mơ khuya chủ nhật, sau những mệt nhoài với biết bao gấp gáp hối hả của nhịp sống thường ngày, cô - thói quen cố hữu - trở về với dòng ký ức tuổi thơ xa xăm. Nơi trường làng ê a tiếng đọc bài theo giọng thánh thót của cô giáo trẻ, một đôi mắt long lanh nhìn lên bảng đen phấn trắng. Ngày nào đó, biết đâu ngày nào đó... "Cô có còn nhớ bé Như không cô?"... Vài nét về tác giả truyện ngắn: Lưu Quang Minh, sinh 18/05/1988 tại TP HCM, là sinh viên ngành Đồ họa - Mỹ thuật công nghiệp. Đã có truyện ngắn đăng trên các báo: Văn nghệ, Văn nghệ trẻ, Văn nghệ quân đội, Lao Động... |











